Monday, March 30, 2009

KIẾN NGHỊ CÁCH CHỨC HIỆU TRƯỞNG, CHUYỂN CƠ QUAN ĐIỀU TRA, KHỞI TỐ THEO QUY ĐỊNH CỦA PHÁP LUẬT


Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do – Hạnh phúc


ĐƠN KIẾN NGHỊ

(Về việc cách chức Hiệu trưởng, chuyển cơ quan điều tra, khởi tố theo quy định của pháp luật )


Kính gửi : Lãnh đạo Đảng nhà nước cộng sản Việt Nam


Tôi là : Vũ mạnh Hùng - Cựu giảng viên khoa Quản trị kinh doanh Thương Mại trường Cao đẳng kinh tế - kỹ thuật Thương mại(CĐKT-KTTM), hiện là cán bộ quản lý ký túc xá ở trường. Xin trình bày như sau :
Đã 3 năm trôi qua kể từ sau khi có kết luận của Thanh tra Chính phủ (TTCP) về những vụ việc tiêu cực, tham nhũng, làm trái pháp luật ở trường nhưng luật pháp nhà nước CHXHCNVN vẫn trên giấy. Những hành vi tiêu cực – tham nhũng – làm trái pháp luật không hề bị xử lý, tài sản tham nhũng không bị thu hồi, người tố cáo bị trù dập không ai giải quyết.
Nhiều vụ việc Thanh tra Chính phủ kết luận hầu hết mang dấu hiệu phạm tội hình sự, trong những vụ việc đó có việc đương kim Hiệu trưởng Nguyễn Quang Thư ký và cấp 192 bằng Cao đẳng chính quy trái pháp luật cho 2 lớp 2TCTK1 và 2TCTK2 đào tạo tại trung tâm xúc tiến việc làm Cửa Lò - Nghệ An.
Việc làm này của Hiệu trưởng Nguyễn Quang Thư rõ ràng mang dấu hiệu phạm tội hình sự, nhưng ai cũng phải ngạc nhiên dưới sự lãnh đạo của Đảng ông vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, vẫn được cấp trên trọng dụng làm Hiệu trưởng trong nhiều năm qua, vẫn rao giảng đạo đức Hồ Chí Minh, vẫn sắp sếp và quyết định cán bộ cốt cán ở trường….v..v….Hiện tượng này đang làm vẩn đục, tha hóa môi trường giáo dục đào tạo cũng như đạo đức xã hội một cách nghiêm trọng, đang làm nhức nhối những người có lương tri trong cuộc sống hôm nay.
Dư luận GV, CBCNV, HS-SV trường CĐKT-KTTM và xã hội đặt câu hỏi: vì sao Đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo trực tiếp, toàn diện và tuyệt đối xã hội lại sử dụng một kẻ phạm tội hình sự làm lãnh đạo trong giáo dục (Hiệu trưởng của một trường chuyên nghiệp). Nếu kéo dài tình trạng này thì sản phẩm đào tạo của nền giáo dục Việt Nam nói chung, của trường CĐKT-KTTM nói riêng sẽ như thế nào ?!!!
Gần 10 năm qua hàng chục các cơ quan báo chí đã nhiều lần phản ánh và lên tiếng những vụ việc tiêu cực - tham nhũng - làm trái pháp luật ở trường này cũng đã tốn nhiều giấy mực ngay cả sau khi có kết luận của TTCP, nhưng nổ lực chống tham nhũng của Đảng nhà nước CSVN vẫn chưa có kết quả ở tại trường này.
Tôi tin rằng lãnh đạo Đảng nhà nước CSVN không phải ai cũng là người vô tâm, vô cảm, vô trách nhiệm đối với sự nghiệp giáo dục, đối với sự tồn vong của dân tộc, và càng không ai muốn sự sinh tồn trong XH hôm nay trở về thời kỳ đồ đá, nên tôi xin kiến nghị như sau :
1. Yêu cầu, Bộ trưởng Bộ Công Thương cách chức ông Nguyễn Quang Thư - Hiệu trưởng trường CĐKT-KTTM.
2. Yêu cầu, Thanh tra chính phủ chuyển hồ sơ sai phạm về việc ký và cấp bằng trái pháp luật nói trên cho cơ quan điều tra xem xét để khởi tố theo quy định của pháp luật.

Hà Nội, ngày 25 tháng 03 năm 2009
Người kiến nghị



Vũ Mạnh Hùng
ĐT: 0902219982

Thursday, January 22, 2009

LÃNH THỔ, LÃNH HẢI TỔ QUỐC - CÙNG TRĂN TRỞ CỦA MỘT SỐ CỰU CHIẾN BINH VÀ GIÁO CHỨC HÀ NỘI

















LÃNH THỔ, LÃNH HẢI TỔ QUỐC - SỰ TRĂN TRỞ CỦA MỘT SỐ CỰU CHIẾN BINH VÀ GIÁO CHỨC HÀ NỘI
Chúng tôi là một số CCB và giáo chức ở khu vực Hà Nội xin bày tỏ với các lãnh đạo đảng CSVN về những điều phiền muộn của mình trước tình trạng chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc đang có nhiều hiện tượng rất không bình thường và đáng lo ngại.
Nỗi đau của người Việt Nam trong nước và ngoài nước chưa một phút nguôi ngoai khi quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đã bị Trung Quốc cưỡng chiếm từ 1974 và một phần quan trọng của quần đảo Trường Sa bị Trung Quốc và nước ngoài cưỡng chiếm từ 1988. Để hợp thức hóa cho việc cưỡng chiếm hai quần đảo HS – TS, Trung Quốc ngày …đã có quyết định thành lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh đảo hải Nam Trung Quốc bao gồm hai quần đảo này của Việt Nam. Nhiều năm qua phía Trung Quốc đã gây ra nhiều thiệt hại về người và của cho nhân dân Việt Nam, những ngư dân vô tội Việt Nam khai thác trên vùng biển thuộc lãnh hải từ ngàn xưa ông cha để lại đã nhiều lần bị tàu hải quân Trung quốc đuổi bắt, bắn giết dã man đặc biệt là vụ 9 ngư dân Hậu Lộc và Hoằng Hóa Thanh hóa bị giết hại, 8 ngư dân bị bắt ngày 8/1/2005… Trung Quốc đã dùng sức ép buộc các công ty Bristish Petroleum của Anh, công ty ExxonMobil của Mỹ phải rút giấy phép thăm dò năng lượng trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt nam … Gần đây Tập đoàn Dầu khí Ngoài khơi Quốc gia Trung Quốc ( CNOOC ) thông báo dự án 29 tỷ USD để phát triển các mỏ năng lượng trên suốt vùng biển đông đang bị tranh chấp mà trước đây hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam. Theo vietnamnet 10/12/2008, Cục Hải dương Trung Quốc đã họp báo công bố chủ trương khuyến khích các đơn vị, cá nhân khai thác, sử dụng các đảo không có người ở, với mục đích được gọi là “ bảo vệ chủ quyền biển của Trung Quốc ” ở quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Hàng trăm con dân đất Việt đã dũng cảm hy sinh trong nhiều cuộc chiến không cân sức với kẻ ngoại bang để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, nhưng họ chưa một lần được chính thức tôn vinh công khai. Và thực tế lịch sử không ai có thể phủ nhận được về biên giới lãnh hải của Việt Nam trong mấy thập niên qua đã bị Trung Quốc xâm lấn thì ngày 02/01/2009, trả lời báo Điện tử Vietnamnet Thứ trưởng Bộ ngoại giao Vũ Dũng đã khẳng định như đinh đóng cột:
“Không có chuyện Việt Nam mất đất, cắt đất cho nước này, nước kia như một số mạng nước ngoài đưa tin”. Thấy điều khẳng định đó vẫn còn lỏng lẻo, ông Vũ Dũng còn củng cố thêm: “Những mạng này do thiếu thông tin hoặc cố tình làm sai lệch thông tin và những ý đồ khác nhau”. Chúng tôi rất trăn trở về lời khẳng định này.
Trước hết chúng tôi xin được thắc mắc:
Vì sao rất nhiều SGK, nhiều tài liệu và nhiều thế hệ học sinh được ghi nhận rằng: Diện tích phần đất liền của đất nước là 330.991 km2 và một phần biển có diện tích gấp nhiều lần phần đất liền (Niên giám thống kê 1996) thì lại có rất nhiều SGK in vào những năm 2006 – 2007 lại đưa ra con số 329.297 km2 cho diện tích phần đất liền (Niên giám thống kê 2003). Vậy diện tích 1694 km2 đến 2003 mất đi đâu? Giải thích thế nào hiện nay SGK 2008 lại đưa ra con số mới cộng cả phần đất liền với phần diện tích các đảo là 331.212 km2 (Niên giám thống kê năm 2006). Vậy chính thức riêng phần đất liền theo niên giám 2006 chúng ta có diện tích là bao nhiêu?
Thác Bản Giốc theo ông Vũ Dũng chúng ta chỉ thực sự có chủ quyền ở phần thác phụ, phần thác chính đẹp nhất, hoành tráng nhất lại thuộc về phía Trung Quốc. Trong khi đó nhiều thế hệ người Việt Nam đã được giáo dục là toàn bộ thác Bản Giốc là kỳ quan của Việt Nam, một danh thắng được in hình trong nhiều tranh ảnh, sách vở, tem thư… của Việt Nam. Trong cuốn “Vấn đề Biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc” NXB Sự thật đã ấn hành sau cuộc chiến tranh biên giới 1979 đã khẳng định : “Tại khu vực mốc 53 xã Đàn Thuỷ - huyện Trùng Khánh - tỉnh Cao Bằng trên sông Quy Thuận có thác Bản Giốc từ lâu là của Việt Nam và chính quyền Bắc Kinh cũng đã công nhận sự thật đó” (Trang 11).
Khu vực Hữu nghị quan trước kia được gọi là Mục Nam Quan, Trấn Nam Quan, Ải Nam Quan… Ông Vũ Dũng lại tuyên bố tất cả nằm trong lãnh thổ của Trung Quốc! Trong khi đó cũng theo cuốn sách kể trên lại viết: “Trung Quốc đã phá nát cột mốc 18, xoá vết tích đường Biên giới lịch sử rồi đặt cột km số 0 vào sâu lãnh thổ Việt Nam trên 100 m và coi đó là quốc giới giữa hai nước ở khu vực này”. (Trang 10).
Chúng tôi thật sự không hiểu nổi Đảng và nhà nước CSVN phát huy quyền làm chủ của nhân dân nhưng lại ngăn chặn, sách nhiễu, đàn áp, bắt những người dân biểu tình bày tỏ lòng yêu nước một cách ôn hòa như : cuộc biểu tình ngày 9 và ngày 16/12/2007 để phản đối Trung Quốc có quyết định thành lập thành phố Tam Sa bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam; cuộc biểu tình 29/4/2008, phản đối Trung Quốc chính trị hóa việc rước đuốc có liên quan đến việc sát nhập bất hợp pháp hai quần đảo HS - TS vào bản đồ của Trung Quốc.
Chúng tôi nghĩ: Việc khẳng định về diện tích lãnh thổ, đường biên giới, cột mốc là vấn đề hết sức hệ trọng. Vấn đề đó phải có tiếng nói của nhân dân tức là trưng cầu dân ý. Mặt khác, các quyết định của quốc hội vừa qua (nếu có) cũng không thể coi là hợp lòng dân.Vì khi thay đổi hiến pháp, thể chế này chưa từng bao giờ trưng cầu dân ý như quy định của hiến pháp đầu tiên năm 1946.
Chúng tôi cũng như dư luận vô cùng phiền muộn trước vận mệnh của đất nước. Còn nhớ, tháng 12/2007 trong số chúng tôi cùng đứng tên một bức thư kêu gọi người dân có trách nhiệm trước vận mệnh đất nước - khi đó Trung quốc vừa thành lập Tam Sa. Sau đó ít lâu thầy giáo Vũ Hùng ( ở Hà Tây cũ ) đã trở thành người tù lương tâm vì đứng tên trong bức thư đó; nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, chị Phạm Thanh Nghiên (ở Hải phòng ), nhà thơ Trần Đức Thạch (ở Nghệ An ), sinh viên Ngô Quỳnh v.v... đang bị giam giữ cũng vì những lý do tương tự. Chúng tôi tin họ là những người vô tội.





Trong thời khắc hệ trọng này chúng tôi kiến nghị:
1. Sớm công bố chính thức bản đồ phân định biên giới, biển, đảo giữa Việt Nam và Trung Quốc song song với việc công bố công khai bản đồ phân giới giữa chính quyền thực dân Pháp và triều đình nhà Thanh để đối chứng. Trong gần 100 năm thuộc địa, dưới sự cai trị và bảo hộ của đế quốc Pháp chẳng lẽ đất đai của quốc gia ngày nay khi có độc lập , chủ quyền lại có chu vi và diện tích nhỏ hơn hồi mất hết chủ quyền.
2.Quốc hội, những người có trách nhiệm phải rà soát và huỷ bỏ những điều khoản luật, thông tư, chỉ thị, nghị định, quyết định … không phù hợp với nội dung và tinh thần điều 69 của hiến pháp. Để nhân dân có quyền bày tỏ và thể hiện lòng yêu nước chính đáng một cách hòa bình của mình mà không bị cản trở, ngăn chặn, sách nhiễu …như đã từng chịu đựng khi các cuộc biểu tình ôn hòa của sinh viên và các chiến sĩ dân chủ xảy ra trong những năm qua.
3. Nếu thực sự vì nước vì dân, Đảng và nhà nước CSVN nên cầu thị, tuân theo nguyện vọng của đại đa số ngưồi dân, tôn trọng thế trận lòng dân nhằm nâng cao sức đấu tranh của nhân dân một cách hòa bình và hữu hiệu để đòi lại những phần lãnh thổ, lãnh hải bị lấn chiếm mà vẫn giữ mối tình đoàn kết giữa nhân dân hai nước Việt – Trung. Đừng cố tình đẩy nhiều thế hệ người Việt Nam hôm nay cũng như mai sau vào những khó khăn không đáng có khi phải tranh đấu đòi lại chủ quyền đích thực của dân tộc mình với những hậu quả để lại tương đương hay nặng nề hơn công hàm năm 1958 của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng, khi ông là đại diện đã đặt quyền lợi của đảng trên quyền lợi dân tộc, quyền lợi của chủ nghĩa cộng sản trên quyền lợi đất nước.
Một số giáo chức và CCB
ở khu vực Hà Đông – Hà Nội
đồng ký tên (14/01/2009)

Wednesday, November 19, 2008

SUY TƯ VỀ THẦY GIÁO VŨ VĂN HÙNG - MỘT NGƯỜI TÙ LƯƠNG TÂM.


SUY TƯ VỀ THẦY GIÁO VŨ VĂN HÙNG - MỘT NGƯỜI TÙ LƯƠNG TÂM
Vũ Mạnh Hùng ( 19/11/2008 ).


Nhân ngày 20/11, ngày Hiến Chương các nhà giáo Việt Nam, tôi muốn bày tỏ chứng kiến của mình về việc thầy giáo Vũ Văn Hùng (VVH) bi bắt giam nhiều tháng qua về tội “Tuyên truyền chống phá Nhà nước cộng hòa XHCNVN”( Điều 88 của bộ luật hình sự của Nhà nước CHXHCNVN). Qua tìm hiểu tôi được biết thầy giáo VVH đã viết và treo khẩu hiệu ở phía nam cầu vượt Thăng Long. Khẩu hiệu có nội dung :
- Tham nhũng là hút máu dân
- Lạm phát, giá cả tăng cao là giết dân
- Mất đất, biển, đảo là có tội với tổ tiên
- Yêu cầu đảng công sản thực hiện ngay dân chủ hóa đất nước, đa nguyên đa đảng.
Về nội dung khẩu hiệu này tôi chia thành 2 phần :
- Phần nội dung lên án về tham nhũng, lạm phát - giá cả tăng cao, mất đất- biển - hải đảo.
Nội dung này không hề nói đến ai ( chủ thể ) tham nhũng, ai gây ra lạm phát – giá cả tăng cao và cũng không hề nói đến ai để mất đất - biển - hải đảo. Rõ ràng, phần nội dung này của khẩu hiệu không thể nói là tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN . Ngược lại, khi mới nghe hết phần nội dung này tôi vẫn nghĩ thầy giáo VVH đã tuyên truyền cho cái tâm của các nhà lãnh đạo đảng CSVN thể hiện ý chí quyết tâm chống tham nhũng, chống lạm phát – giá cả tăng cao, không để mất đất - biển - hải đảo “vì sự tồn vong của đất nước”. (Và sự thật khi tôi đọc bâng quơ nội dung này trước một số người đang tranh luận về những vấn đề kinh tế - xã hội họ đều nói tôi : Ông đừng có mơ, lãnh đạo họ chỉ hô như thế thôi, họ không có cái tâm như thế đâu. Nghĩ đến chuyện thầy giáo VVH bị bắt khẩn cấp về tôi “tuyền truyền chống Nhà nước CHXHCNVN ”là một minh chứng mà tôi không thể có lý do tranh luận ngược với họ được).
- Về phần nội dung nói lên yêu sách nhu cầu nguyện vong của mình đối với đảng CS về dân chủ hóa đất nước, đa nguyên đa đảng.
Theo tôi ở đây chỉ có vấn đề về tâm lý của những người cầm quyền trong đảng cs không muốn đa nguyên đa đảng thì việc bắt giam thầy giáo VVH theo Điều 88 của bộ luật hình sự tôi thấy là vô lý. Còn nguyện vọng dân chủ hóa đất nước, đa nguyên đa đảng thì tôi tin nếu đảng cs tổ chức trưng cầu dân ý một cách khách quan thì số phiếu về nguyện vọng này là áp đảo.Thế thì việc bắt thầy giáo VVH chỉ còn là “tội viết và treo khẩu hiệu“ thì tội này không có trong bộ luật hình sự của nước CHXHCNVN và một thực tế nếu cho đó là một tội thì có biết bao nhiêu người viết và treo khẩu hiệu ở ngoài đường kia bắt làm sao cho xuể.
Qua những phân tích trên của mình về mặt pháp luật hiện hành kết hợp với Tuyên ngôn độc lập của Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã mở đầu bằng lời bất hủ về quyền con người được trích trong bản Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ năm 1776: Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng, tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được. Trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Nội dung này, đã được cụ thể hóa trong hiến pháp của Nước Việt nam dân chủ cộng hòa cũng như Nước công hòa XHCNVN.
Chính vì vậy, tôi thấy thầy giáo VVH là người vô tôi. Việc bắt giam thầy giáo VVH là trái với luật pháp hiện hành, trái với Điều 69 hiến pháp, trái vói Tuyên ngôn độc lập của Chủ Tich Hồ Chí Minh, trái với các điều ước mà Viêt nam tự nguyện cam kết thực hiện luật pháp quốc tế khi ra nhập các tổ chức quốc tế.
Qua nội dung của khẩu hiểu ai cũng thấy được cái tâm và hành vi thể hiện cái tâm của thầy giáo VVH đối với dân, với nước rất ôn hòa mà không hề vi phạm pháp luật. Nếu trong một xã hội bình thường, hành vi của thầy giáo VVH là hành vi bình thường và chắc chắn được mọi người trân trọng, nhưng buồn thay thầy lại bị lệnh bắt giam khẩn cấp và được xem như một. “ tội phạm rất nghiêm trọng và đặc biệt nghiêm trọng”. Với những lập luận của tôi, việc bắt khẩn cấp và tạm giam thầy giáo VVH trong nhiều tháng qua cùng với nhiều sự việc xảy ra tương tự đối với những người đấu tranh dân chủ ôn hòa như : nhà thơ Trần Đức Thạch( hiện nay không ai biết giam giữ ở đâu ), chị Phạm Thanh Nghiên, nhà Văn Nguyễn Xuân nghĩa, anh Nguyễn Văn Trội, sinh viên Ngô Tấn Quỳnh v.v…là một điều không bình thường và rất đáng phải suy nghĩ. .Một người dân bình thường như tôi không thể không nghi ngờ ai đó đang chịu sự chỉ đạo từ bên ngoài thúc đẩy và tăng cường làm xụp đổ niềm tin của nhân dân đối với sự lãnh đạo của đảng csvn.
Từ sự suy tư và chính kiến của mình nhân ngày 20/11 về thầy giáo VVH một người tù lương tâm, tôi xin bày tỏ sự đồng cảm vói Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang qua bài “ Hãy trả tự do cho những người bị giam cầm vô lý ” gửi các vị lãnh đạo đảng nhà nước csvn.

Vũ Mạnh Hùng ( 19/11/ 2008 ) – http://
www.hanhtrinhditimcongly.blogspot.com

Monday, October 13, 2008

LÃNH ĐẠO ĐẢNG NHÀ NHÀ NƯỚC CSVN NGHĨ GÌ, DƯ LUẬN XH NGHĨ GÌ VỀ TẤM HUÂN CHƯƠNG TRAO TẶNG TRƯỜNG CĐKT-KTTM HÀ NỘI !?




Kính gửi : Lãnh đạo Đảng nhà nước CSVN và dư luận xã hội quan tâm.


Ngày 14/10/2008, Trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương Mại Hà Nội (CĐKT – KTTMHN ) thuộc Bộ Công Thương tổ chức lễ đón Huân Chương Độc Lập hạng ba và khai giảng năm học 2008 – 2009.
Như vậy, gần 10 năm qua những vụ việc tiêu cực - tham nhũng ở trường CĐKT- KTTMHN đã được các cơ quan thông tin đại chúng của Đảng liên tục phản ánh và lên tiếng, gây xôn xao dư luận trong và ngoài nước. Những vụ việc tiêu cực - tham nhũng – trù dập người tố cáo đã được Thanh tra Chính phủ Nhà Nước CHXHCNVN có kết luận.
Sự việc trên xảy ra kéo dài trong nhiều năm, hầu hết lãnh đạo đảng nhà nước CSVN đều biết. Sau kết luận của Thanh tra Chính phủ, tôi đã hơn một năm liên tục gửi đơn kiến nghị xử lý tố cáo và giải quyết khiếu nại đến Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch Quốc hội Nuyễn Phú Trọng và nhiều vị lãnh đạo cao cấp khác trong bộ máy Đảng Nhà nước CSVN, nhưng đến nay sự việc vẫn không có hồi âm và chìm trong im lặng. Hành vi tham nhũng không bị xử lý, tài sản tham nhũng không bị thu hồi, người tố cáo bị trù dập nhiều năm không ai giải quyết,(thậm trí còn nhiều vụ việc tham nhũng diễn ra không ai còn muốn tố cáo nữa).
Bỗng dưng tôi giật mình và không tránh khỏi ngỡ ngàng khi biêt tin trường CĐKT-KTTMHN tổ chức lễ đón nhận Huân Chương Độc Lập hạng ba của Nhà nước CHXHCNVN. Dưới “sự lãnh đạo trực tiếp toàn diện tuyệt đối, thần tình và sáng suốt của Đảng ”, sự thật chớ trêu đó lại được nhà nước XHCN phủ lên bằng một tấm huấn chương độc lập.
Tôi không hiểu ông Nguyễn Quang Thư người đã ký và cấp 192 bằng cao đẳng chính quy trái pháp luật, người rao giảng đạo đức Hồ Chí Minh cho GV,CBCNV, HS-SV ở trường sẽ tự hào và hãnh diện như thế nào về tấm huân chương chứa đựng “ thành tích ” học giả cấp bằng thật và nhiều vấn đề tiêu cực đang tồn đọng trong thời gian ông đang làm Hiệu trưởng.
Tôi không hiểu ông Nguyễn Thiện Nhân Bộ trưởng Bộ giáo dục đào tạo, ông Vũ Huy Hoàng Bộ trưởng Bộ Công Thương, lãnh đao Đảng nhà nước CSVN nghĩ gi về tấm “Huân Chương cao quý” đó và đó có phải là sự dối trá, bịp bợm trắng trợn đang ngang nhiên tồn tai trong xã hội VN hay không. GV,CBCNV,HS-SV và dư luận xã hội sẽ nghĩ gì về “sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Đảng”, nghĩ gì về những lời nóí kiên quyết chống tham nhũng của lãnh đạo đảng và nhà nước trên các phương tiện thông tin đại chúng, nghĩ gì về thực tiễn đang xảy ra trong xã hội và việc Đảng khỏi xướng, phát động cuộc vận động “ học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” trong suốt hai năm qua.
Có phải sự trùng hợp ngẫu nhiên, ngày trao tặng tấm huân chương độc lập của chủ tịch nước cho một trường có nhiều vụ việc tham nhũng nổi tiếng không ai xử lý là ngày mở phiên tòa xét xử những người tích cực nghe lời Đảng chống tham nhũng trong vụ PMU18. Đặc biệt là hai nhà báo ( Nguyễn Việt Chiến và Nguyễn Văn Hải ) bị bắt một tội danh nhưng lại xử một tội danh khác mà dư luận vẫn khẳng định họ là những người vô tội.
Thử hỏi thực tế sự việc diễn ra như một tấn tuồng hài hước về chống tham nhũng của Đảng, có ai không nghĩ đến việc Đảng đang nuôi dưỡng và phát huy tham nhũng chứ đâu phải chống tham nhũng.
Viết đến đây làm tôi sực nhớ lại bài thơ Nhìn của nhà thơ Việt Phương ( cựu Thư ký của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng ), bài thơ đã vẽ nên một bức tranh toàn cảnh của xã hội Việt Nam thời bao cấp ( cách đây đã hơn 20 năm ) có câu thơ phần kết, “ Tất cả có cái gì giả nồng nặc, giả tanh tưởi, giả như một bộ phim con lơn quay quá dài giống như một trò đùa dai vô duyên ” đến nay vẫn còn nguyên giá trị. Rồi bức tranh toàn cảnh của XHVN thời kỳ "đổi mới" trong bài thơ Nhịp của nhà thơ Việt Phương vẫn văng vẳng trong tôi câu thơ :


"Cuộc đời này khốn nạn hay diệu kỳ, trắng trong hay rữa thối


Siêu lạm phát giải thảm bom B52 trên toàn cõi


Sông dài cá lội biệt tăm


Anh hùng kẻ gian như đánh tráo lộn sòng "


Và cuối cùng thì tấm Huân Chương đó cũng như những gì diễn ra trong thực tế hôm nay, chẳng qua cũng vẫn là do “dưới sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Đảng ” mấy chục năm qua mà thôi.


Vũ Mạnh Hùng.( 13/10/2008 )

Saturday, September 27, 2008

BÀI DỰ THI TÌM HIỂU ĐCSVN NHÂN DỊP 75 NĂM NGÀY THÀNH LẬP ĐẢNG CÔNG SẢN VIỆT NAM.


Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
Bài dự thi tìm hiểu
về Đảng cộng sản Việt nam
( Nhân dịp 75 năm ngày thành lập đảng cộng sản Việt nam )

Họ và tên : Vũ Mạnh Hùng - Nguyên giảng viên khoa Quản trị Kinh doanh
Nay là chuyên viên phòng Quản trị đời sống – Trường Cao đẳng kinh tế-kỹ thụăt Thương mại Hà Tây.
Từ câu hỏi 1 đến câu hỏi 8 thì chắc chắn mọi người đều trả lời giống nhau nên tôi cảm thấy không cần thiết phải trả lời. Dưới đây tôi chỉ xin trả lời một phần câu hỏi 9 và câu hỏi 10 trong bài dự thi này.
Câu 9 : …Trình bày suy nghĩ cảm xúc của bản thân về lịch sử vẻ vang của đảng.
Tôi suy nghĩ đảng là một tổ chức chính trị hoạt động trên cơ sở học thuyết đường lối Mác – Lê nin kết hợp với lòng yêu nước và khát khao độc lập của một dân tộc hàng nghìn năm dưới ách đô hộ của phong kiến Trung Quốc, gần trăm năm dưới ách đô hộ của thực dân Pháp để xây dựng một nước Việt nam dân chủ cộng hòa -- Độc lập -Tự do - Hạnh phúc. Chính vì vậy mà những người lãnh đạo đảng trước đây đã phát huy được sức mạnh đoàn kết của toàn dân tộc, giành được thắng lợi trong cuộc khấng chiến chống thực dân Pháp cứu Quốc vĩ đại và cuộc kháng chiến đánh đuổi đế quốc Mỹ ra khỏi Miền Nam Việt Nam tiến tới thống nhất đất nước. Quả thật, toàn dân tin tưởng dưới sự lãnh đạo của những người có đức, có tài mà đứng đầu là chủ tịch Hồ Chí Minh đã làm nên : “ Pho lịch sử bằng vàng của đảng … rất vĩ đại và sáng chói ” ( Hồi ký Phạm Văn Đồng trong lòng nhân dân Việt Nam và bạn bè Quốc tế trang 102 nhà xuất bản Chính trị Quốc gia ). Trong những năm tháng ấy tôi cảm thấy mình như một “Búp măng non lớn lên trong mùa cách mạng sướng vui có đảng tiền phong ”, nên một lòng theo đảng đấu tranh cho lý tưởng của đảng, để thực hiện con đường đã được chọn sẵn, nhưng kết quả bị trù dập một cách thô bạo – vi phạm pháp luật, vi phạm nhân quyền mà ít nhiều các nhà lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước đã biết nhưng sự việc vẫn kéo dài trong nhiều năm nay. Những hành vi tham nhũng và lừa đảo chồng chất của những kẻ đội lốt đảng vì dân vẫn vô can, người tố cáo vẫn bị trù dập. Trong khi đảng ta là“Đảng cầm quyền” mà tình trạng trên diễn ra khá phổ biến vẫn chưa được khắc phục thì làm sao tôi không thể không thất vọng trước con đường mà đảng đang định hướng . Làm sao tôi không cảm thấy buồn bực khi đảng phát động phong trào tìm hiểu tư tưởng Hồ Chí Minh mà chính những người trong xã hội đấu tranh thực hiện tư tưởng Hồ Chí Minh bị trù dập. Tôi cảm thấy đau đớn về tinh thần, day dứt về tình cảm, dằn vặt về lương tâm. Bởi “Đảng cho tôi lẽ sống niềm tin”, ai đã và đang lấy mất niềm tin đó để tôi phải sống giữa “biển khơi” mà chẳng biết đâu là “ bờ ”. Cuộc sống vật chất, bản thân có thể quên đi song cuộc sống nội tâm ngày một tổn thưong và bị dồn nén bởi thực tiễn trái ngược đang diễn ra trong đời sống xã hội.
- 1-
*Vai trò to lớn của đảng đối với tương lai tươi sáng của đất nước, dân tộc Việt Nam :
Vai trò to lớn của đảng là đưa đất nước thoát khỏi nguy cơ tụt hậu. Nguy cơ tụt hậu chỉ có thể giải quyết được khi đảng đặt quyền lợi của dân tộc, của đất nước lên trên hết.
Mục tiêu của đảng đề ra phù hợp với nguyện vọng của nhân dân và phù hợp với xu thế phát triển của nhân loại, nhưng vấn đề đảng lãnh đạo nhân dân đi bằng con đường nào, phương tiện nào để đạt tới mục tiêu đó ? Con đường mà thực tiễn diễn ra ở nước ta và trên thế giới như thế nào ? Tôi hình dung mọi người đang được dẫn dắt trên một con đường, vừa đi vừa ca tụng con đường ấy, bỗng nhiên tốp dẫn đầu hô định hướng con đường đang đi thì những người dẫn đường bị cảm thấy chột dạ, ảnh hưởng niềm tin. Vì sao đang đi trên một con đường tuyệt vời vừa đi vừa ca tụng mà tự nhiên lại phải định hướng ( !? ) Định hướng tức là do mất phương hướng. Mất phương hướng tức là không nhìn thấy đường đi hoặc đường đi tối mù mịt … Vậy muốn đi tiếp phải nhìn thấy đường tới đích, chỉ định hướng không thôi thì rất nguy hiểm. Trên đời này có ai đang đi trên con đường sáng lạn tới đích bỗng dưng lại phải định hướng không ? Nên trước hết vai trò của đảng đối với tương lai tươi sáng của đất nước, dân tộc Viêt Nam ở đây là vai trò của tập thể lãnh đạo đảng, đặc biệt là những người đứng đầu đảng phải có nhận thức đúng mới có có lý luận đúng, có lý luận đúng mới có con đường đúng, có con đường đúng mới có hành trình đúng. Muốn vậy, tập thể lãnh đạo đảng phải xứng đáng là đội ngũ tiên phong của dân tộc, dẫn dắt nhân dân đi đúng đường để đạt được mục tiêu “ Dân giàu, nước mạnh , xã hội công bằng, dân chủ và văn minh ” mới “sánh vai được với các cường quốc năm châu” như mong muốn của Chủ tịch Hồ Chí Minh mà cũng chính là khát khao của toàn đảng, toàn dân.
Câu 10 : Nhân dịp kỷ niệm 75 năm ngày thành lập đảng, điều tâm huyết nhất của tôi muốn góp ý kiến với đảng để đảng trong sạch và vững mạnh :
Để đảng trong sạch và vững mạnh thì đội ngũ lãnh đạo đảng phải trong sạch và có trí tuệ cao. Muốn đảng vững mạnh thì bản thân từng lãnh đạo đảng phải sẵn sàng hy sinh quyền lợi cá nhân cho quyền lợi chung của đảng, quyền lợi chung của tập thể lãnh đạo đảng phải phù hợp với quyền lợi chung của dân tộc. Nếu quyền lợi chung của tập thể lãnh đạo đảng trái với quyền lợi của dân tộc thì tập thể lãnh đạo đảng phải biết hy sinh cho quyền lợi của dân tộc. Điều này chỉ có thể làm được khi có dân chủ thật sự trong đảng và dân chủ thực sự trong toàn xã hội. Vì có dân chủ hóa xã hội mới khai thông được các quan hệ xã hội, mở đường cho trí tuệ phát triển, khai thác được mọi tiềm năng làm cho xã hội phát triển. Trong điều kiện dân chủ hoá, các mâu thuẫn trong xã hội luôn luôn được giải quyết, đặc biệt mâu thuẫn giữa giai cấp (hay tầng lớp ) bị trị và thống trị sẽ không phát triển thành đối kháng, vì lợi ích kinh tế giữa các tầng lớp xã hội ngày một hài hòa hơn trong một xã hội văn minh.
Với suy nghĩ trên, điều tâm huyết nhất của tôi mà tôi muốn góp ý kiến với đảng là đảng phải bằng mọi hy sinh để lấy lại được niềm tin của nhân dân đối với đảng. Trước hết, tập thể lãnh đạo đảng phải đoàn kết và đổi mới. Cụ thể là, làm theo quyết định của Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đã nêu cách đây vài năm rồi mà vẫn chưa làm được : Đảng viên phải kê khai tài sản. Bộ Chính trị là đội ngũ tiên phong của xã hội, phải gương mẫu làm trước rồi đến các đảng viên lãnh đạo cấp dưới. Trừ khi tài sản các lãnh đạo đảng có là tài sản bất minh thì điều này cũng chỉ nói mà để nói thôi. Nếu việc này không làm được cùng với những vụ án còn chứa đựng những khuất tất, bất công, không được điều tra đưa ra xét xử … làm cho tình hình tham nhũng, tội phạm, tệ nạn xã hội đang diễn biến phức tạp và có chiều hướng gia tăng thì chứng tỏ một siêu quyền lực đang tồn tại trong bóng tối bao trùm lên toàn xã hội . Tà khí lấn át chính khí, tà đảng núp sau cái vỏ chính đảng, biến chính trị thành tà trị và ngụy biện, dùng cái hình thức nhà nước của dân, do dân, vì dân; lấy cái mục tiêu tốt đẹp của đảng, lợi dụng tình cảm của dân đối với đảng để biến mục tiêu đó thành “ bến mơ” trong sự mê muội của những người dân lương thiện; dùng cái “ hào quang” của đảng mà ông cha chúng ta đã phải hy sinh biết bao xương máu để bao bọc cho sự “độc quyền và đặc lợi ” có liên quan chặt chẽ đến “cơ chế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” đang tồn tại làm cạn kiệt sức dân, thui chột hiền tài, suy thoái đời sống đạo đức và văn hóa xã hội … cản trở tiến trình hội nhập văn minh.
Muốn lấy lại được niềm tin đối với nhân dân thì lời nói của đảng phải đi đôi với việc làm, lý luận phải gắn liền với thực tiễn. Nếu được như vậy, Đảng sẽ lấy lại được niềm tin mà không cần phải hô khẩu hiệu, không cần phải tô vẽ thành tích, không cần phải tổ chức kỷ niệm linh đình hát ca rầm rộ …tốn kém tiền của của nhân dân mà khi đảng cần thì chắc chắn “ngàn triệu dân” sẽ “dắt tay nhau đứng quanh đảng Cộng sản Việt Nam” như đã từng “đứng quanh đảng Lao động Việt Nam trước đây” để làm nên những trang sử mới. Nếu cứ để tình trạng như hiện nay dân người ta nói :“ kinh thưa những ông làm một đường nói một nẽo, những ông chưa bị xử lý và chưa bị phát hiện ” thì buồn lắm. Dân tin Đảng, Đảng trong lòng Dân, Đảng thật sự do dân- vì dân thì “bọn xấu” đối với Đảng sẽ hết dần, thù trong giặc ngoài nếu có cũng không làm gì nổi. Tôi hy vọng tập thể lãnh đạo đảng còn có những người có lương tri sẽ lấy lại được niềm tin yêu của Dân đối với đảng, tập thể lãnh đạo đảng sẽ là đội ngũ tiên phong thúc đẩy xã hội Việt Nam tiến lên. Nhưng nếu né tránh trước những bức xúc của xã hội sẽ gây nên bảo táp của lương tâm và nếu dùng bất cứ hình thức đen tối nào, như hăm dọa - đè nén - khủng bố - đàn áp … bằng sức mạnh chuyên chính vô sản để ổn định tà trị núp trong cái vỏ bọc “ ổn định Chính trị ” thì sẽ mất hết niềm tin.

Mất niềm tin là mất tất cả !

Hà nội, ngày 09 tháng 11 năm 2004
Người dự thi

Vũ Mạnh Hùng



















































Thursday, September 18, 2008

Con đường !?

Con đường !?

Con đường bước tới thiên đường
Ngôi sao sáng nhất dẫn đường ta đi.
Có đi mới thấy trên đường
Mặt người dạ thú đầy đường ta đi
Có đi mới biết con đường
Sao kia đâu có trời đêm mit mù
Có đi mới thấy oan hồn
Dọc đường ai oán con đường ta đi.

Wednesday, September 10, 2008

ÔYS KIẾN CỦA NGƯỜI KHIẾU TỐ GỬI BỘ VĂN HÓA THÔNG TIN

Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
---------˜²™--------


Ý KIẾN CỦA NGƯỜI KHIẾU TỐ

(V/v: Phản đối công văn của Hiệu trưởng Trường Cao đẳng KT-KT Thương mại Hà Tây và công văn của Thứ trưởng Bộ Thương mại Đỗ Như Đính)


Kính gửi: - Bộ trưởng Bộ Văn hóa - Thông tin Lê Doãn Hợp
- Thứ trưởng Đỗ Quý Doãn
- Cục trưởng cục báo chí Bộ văn hóa - thông tin
- Tổng biên tập thời báo tài chính Việt Nam
- Tổng biên tập báo pháp luật việt nam


Tên tôi: Vũ Mạnh Hùng - nguyên Giảng viên Khoa Quản trị Kinh doanh - Trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại Hà Tây (thuộc Bộ Thương mại). Hiện nay là Chuyên viên quản lý Ký túc xá của trường.
Ngày 13/09/2006, tôi được Ban bạn đọc của Thời báo Tài Chính Việt Nam mời gặp để kiểm tra lại nội dung thông tin báo đăng theo tinh thần Công văn số 956/BC-PLCS của Bộ Văn hóa Thông tin do Phó Cục trưởng Nguyễn Trí Dũng ký ngày 16/09/2006, gửi Tổng Biên tập Thời báo Tài Chính Việt Nam. Kèm theo công văn trên là Công văn số 196-CV/CĐTM gửi Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương, Bộ Văn hóa - Thông tin ngày 18/01/2006 của ông Nguyễn Quang Thư - Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật Thương mại Hà Tây (thuộc Bộ Thương mại); văn bản kiến nghị sau kết luận Thanh tra số 1253/BTM-TTr của Bộ Thương mại do ông Đỗ Như Đính ký ngày 10/07/2006, gửi Thủ tướng Chính phủ.
Tôi có ý kiến như sau:
1. Đối với công văn của ông Hiệu trưởng Nguyễn Quang Thư:
- Việc ông Nguyễn Quang Thư phản đối: "một số bài báo đã có những bài viết chưa đúng về tình hình nhà trường... như báo Pháp luật Việt Nam ngày 28/7/2006, Báo Thời báo Tài chính Việt Nam ngày 04/8/2006 + ngày 07/8/2006". Nhưng toàn bộ công văn của ông Nguyễn Quang Thư không đưa ra được một dẫn chứng nào về những vụ việc các bài báo đã đăng để chứng minh cho sự phản đối của mình.
- Việc ông Thư phản đối: "Nội dung các bài báo chủ yếu dựa vào thông tin một chiều cung cấp không đúng với bản chất của sự việc". Việc tôi cung cấp thông tin cho báo chí là những thông tin chính xác có căn cứ pháp lý để chứng minh cho nội dung tôi khiếu tố. Trong công văn của ông Thư lấy việc xử lý kỷ luật tôi làm ví dụ, nhưng ông lại không đưa ra được một dẫn chứng nào để khẳng định quá trình trả thù trù dập tôi mà các báo đã phản ánh không đúng. Như vậy, ông Nguyễn Quang Thư đã quy chụp báo chí như thói quen quy chụp nhân viên dưới quyền quản lý của mình. Những việc ông quy chụp tôi trong công văn theo kiểu nói lấy được, tôi thấy cũng có phần là do nhận thức của ông. Việc lãnh đạo nhà trường trả thù, trù dập tôi trong nhiều năm nay tôi đã chứng minh một cách rõ ràng đầy đủ căn cứ pháp lý mà các báo đã phản ánh. Người kế vị ông Bùi Đình Bá - nguyên Hiệu trưởng Trường CĐKT-KTTM Hà Tây là ông Nguyễn Quang Thư lại tiếp tục duy trì cảnh bị vùi dập đó của tôi hơn 2 năm nay. Ngay trong cuộc họp đối chất về phần khiếu lại của tôi do ông Vũ Hồng Khánh - Trưởng đoàn Thanh tra Chính phủ tổ chức, có đại diện của Bộ Thương mại. Ông Thư đã lấy hình ảnh của Lâm Xung giáo đầu không có tội trong truyện Thủy Hử, người ta vẫn xử được để răn đe tôi. Tôi thấy giật mình trước lời nói, sự suy nghĩ và nhận thức của ông Thư.
Ngày 18-8-2006, ông Thư có văn bản yêu cầu tôi báo cáo việc cung cấp thông tin cho báo chí. Văn bản của ông Thư cũng nhận một số "sai sót" của lãnh đạo nhà trường. Riêng việc ông Nguyễn Quang Thư ký 192 bằng cao đẳng chính quy trái pháp luật thì không thấy ông nhắc tới trong văn bản. Trong văn bản báo cáo theo yêu cầu của ông Thư, tôi đã chứng minh một cách rõ ràng về sự nhầm lẫn trong nhận thức của ông đối với việc tôi cung cấp thông tin cho báo chí.
Chung quy lại, công văn của ông Nguyễn Quang Thư nêu lên thành tích và nhận một số "sai sót" của lãnh đạo nhà trường để phản đối báo chí và việc cung cấp thông tin của tôi theo kiểu chụp mũ, nói lấy được, không có căn cứ pháp lý.
2. Đối với công văn của ông Đỗ Như Đính - Thứ trưởng Bộ Thương mại, gửi Thủ tướng Chính phủ về việc kiến nghị sau thanh tra số 1062/KLTT-TTCP của Thanh tra Chính phủ.
+ Đối với những vụ việc tôi tố cáo, Thanh tra Chính phủ đã có văn bản Thông báo số 1365/TB-TTCP thừa nhận những vụ việc tôi tố cáo là đúng. Nội dung văn bản thông báo kết quả kiểm tra của Thanh tra Chính phủ còn thiếu nội dung tôi tố cáo việc thu tiền nghỉ học không phép của HS-SV, lãnh đạo Bộ Thương mại thừa nhận sai nhưng chưa được xử lý. Sự việc này trong đơn tố cáo tôi cũng đã chứng minh một cách rõ ràng hành vi bao che của ông Đỗ Như Đính.
+ Đối với những vụ việc tôi khiếu nại chính là nội dung phần II trong văn bản của ông Đỗ Như Đính nêu ra. Nếu quyết định giải quyết khiếu nại của Lãnh đạo Bộ thương mại đúng pháp luật thì tôi chấp nhận, nếu sai tôi kiện ra toà án hành chính theo quy định của pháp luật. Nội dung kiến nghị của ông Đỗ Như Đính gửi Thủ tướng Chính phủ, tôi khẳng định chỉ có tác dụng bôi nhọ nhân phẩm, danh dự của tôi đối với những người thiếu thông tin về vụ việc, đồng thời để bao che cho hành vi tham nhũng, làm trái pháp luật của cấp dưới. Tôi có đủ căn cứ pháp lý để nói: Văn bản kiến nghị gửi Thủ tướng Chính phủ của ông Đỗ Như Đính, cùng với quá trình bao che của ông cho hành vi tham nhũng và làm trái pháp luật của cấp dưới là hành vi trái với đạo lý, tâm lý và pháp lý. Còn bản thân ông Đỗ Như Đính bao che cho những vụ việc làm sai của Trường CĐKT-KTTM trong những năm qua đã được tôi chứng minh rất cụ thể trong đơn tố cáo. Việc bao che của ông Đỗ Như Đính - Thứ trưởng Bộ Thương mại lại được chứng minh một cách rõ ràng hơn khi có văn bản thông báo kết quả kiểm tra của Thanh tra Chính phủ. Tôi xin khẳng định rằng việc lãnh đạo nhà trường trả thù trù dập tôi như nội dung các báo đã đăng là chính xác, đúng đắn và khách quan. Nếu những thông tin tôi cung cấp sai tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật.
Qua những ý kiến trình bày trên tôi rất mong được sự quan tâm của các cơ quan hữu quan giúp Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo những vụ việc tôi khiếu tố được giải quyết dứt điểm theo quy định của pháp luật. Ai sai người đó phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cuối cùng tôi xin chân thành cảm ơn sự quan tâm của Bộ Văn hóa - Thông tin, cảm ơn sự quan tâm của các cơ quan thông tin báo chí, cảm ơn các phóng viên có lương tâm và trách nhiệm đối với tôi trong việc quyết tâm đấu tranh cho lẽ phải và công lý để góp phần cho môi trường sống được trong lành, góp phần thực hiện Nghị quyết Đại hội X của Đảng.
Hà Nội, ngày 14 tháng 09 năm 2006
Người khiếu tố


Vũ Mạnh Hùng
ĐT: 04.8.546958
P.205-C2 - Thanh Xuân Bắc